Daily Archives: 03/06/2011

Dịch bài thơ “Thêm một”


Thêm một

Thêm một chiếc lá rụng,
Thế là thành mùa thu.
Thêm một tiếng chim gù,
Thành ban mai tinh khiết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một – lắm điều hay.
Nhưng mà tôi không biết,
Thêm một – phiền toái thay!

Thêm một lời dại dột,
Tức là em bỏ đi.
Nhưng thêm chút lầm lì,
Thể nào em cũng khóc.

Thêm một người thứ ba,
Chuyện tình đâm dang dở.
Cứ thêm một lời hứa,
Lại một lần khả nghi.

Nhận thêm một thiệp cưới,
Thấy mình lẻ loi hơn.
Thêm một đêm trăng tròn,
Lại thấy mình đang khuyết.

Dĩ nhiên là tôi biết,
Thêm một lắm điều hay.

Tran Hoa Binh

 

Une chose de plus

Une feuille morte de plus

C’est l’automne qui vient

Plus d’un chant d’oiseau

C’est l’aurore pure bientôt.

 

Il m’est évident

Qu’une chose de plus est intéressante

Mais j’ignore

Qu’une chose de plus soit embarrassante !

 

Une parole de bêtise,

Signifie qu’elle s’en va

Un instant de silence absurde,

Elle va vite pleurer.

 

Une personne de plus

L’histoire d’amour est rompue.

Plus d’une  promesse,

La méfiance revient encore plus

 

Recevant un faire-part de mariage de plus

Je me sens plus seul

Encore plus d’une nuit en pleine lune

Je ressens une inquiétude.

 

Il  m’est évident

Qu’une chose de plus est intéressante

Traductrice: Nguyen Minh Nguyet

2.6.2011

Categories: Dịch thuật, Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Dịch thơ Xuân Quỳnh


Sóng

 

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?

– Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Những con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương.

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

 

Xuan Quynh

Vagues

Féroces et tendres

Bruyantes et silencieuses

Les vagues ne se comprennent pas

Elles cherchent à joindre l’océan

 

Oh, l’ancienne vague

Restera la même demain

L’aspiration d’amour

Est pleine dans les  jeunes seins

 

Devant de multiples vagues de mer

Je pense à toi, à moi

Je pense à la mer immense

D’où la vague se soulève-t-elle ?

 

-La vague provient du vent

D’où le vent provient-il ?

Je ne sais pas encore

Quand nous commençons à nous aimer

 

Les vagues sous les couches d’eau profondes

Les vagues sur la surface d’eau

Le rivage manque à celles

Qui ne peuvent pas dormir jour et nuit

Je pense à toi

Même dans mes rêves sans sommeil

 

Quoi que j’aille dans le Nord

Quoi que je remonte dans le Sud

Dans chaque lieu où je pense

À toi- à une seule direction

 

Dans l’océan au large

Les milliers de vagues

Peuvent toujours arriver au rivage

Malgré tellement d’obstacles

 

Bien que la vie soit si longue

Les années peuvent la traverser

Comme la mer tellement immense

Les nuages peuvent s’en voler au loin

 

 

Que je pourrais me fondre en petites vagues

Qui déferlent sur  le rivage

De la vaste mer d’amour

Pour  les milliers d’années

 

Traductrice: Nguyen Minh Nguyet

2.6.2011

 

 

 

 

Categories: Dịch thuật, Thơ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.