Tết quanh hồ Gươm

                                                                                                                                                                                                         “Dù có đi bốn phương trời

Lòng vẫn nhớ về Hà Nội”

 Hà Nội, mùng một Tết Nhâm Thìn. Trời tuyệt đẹp, lạnh và nắng. Phố xá thật quang quẻ, hân hoan, rực rỡ. Chỉ một lượng xe máy, ô-tô vừa đủ cho các dãy phố trở nên sinh động. Các cửa hiệu đóng cửa, nhưng biển báo, cờ đỏ, băng rôn cũng đủ rôm rả rồi. Bưu điện trung tâm mọi ngày nườm nượp người vào ra, hôm nay thật khác

Continue reading

Paris của hôm qua

Để nhớ một thời kỳ đã qua…

***

Một chút may mắn muộn màng đã đưa tôi đến thành phố này lần đầu tiên vào năm 1993. Sau một thời gian dàì lao đao vì khó khăn, những người tốt nghiệp ngành tiếng Pháp như tôi lại có cơ hội được mở mày mở mặt đôi chút. Thực ra, cái thời hoàng kim đối với dân Việt Nam khi sang Pháp là những năm 80, trước đó hơn một thập kỷ. Người ta kháo nhau: “Một tháng đi Pháp bằng một giáp đi Nga”. Cái thời mà ngoài chuyện cơm áo gạo tiền, có mấy ai nghĩ xa xôi…Đi Pháp gắn liền với số xe cúp 80, xe DD, xe Peugeot 102, rồi mua đất, xây nhà… Vợ chồng con cái cùng cưỡi trên chiếc xe máy lượn lờ trên các phố. Thế cũng đủ làm dân tình ngước nhìn, ngưỡng mộ. Ôi một thời xa vắng, một dĩ vãng “oanh liệt” đượm nỗi đắng cay của nhiều người, nhiều gia đình có thân nhân đi Pháp !

…Tôi nhớ mãi cái ngày 3 tháng 10 năm 1993 ấy, khi tôi đặt chân tới sân bay Charles de Gaule sau 16 tiếng bay, transit 2 lần ở Bangkok và Bombay. Theo đồng hồ của tôi, lúc đó là 12 giờ kém 15 giờ Việt Nam và là 6 giờ kém 15 giờ Pháp. Trời thật u ám, mưa lất phất và se lạnh. Trước đó tôi từng bị ốm một trận, rồi bị đường ruột. Tới Paris tôi gầy, xanh lét và kiệt quệ vì mỏi mệt. Tôi thầm ao ước có một Việt kiều, người nhà của mấy người gửi quà này đến đây ngay nhận mấy cái gói này rồi đưa tôi đi bằng xe con. Tôi sẽ tranh thủ đánh một giấc đã. Trên máy bay nào tôi có ngủ được. Tôi khóc vì thương con trai nhỏ mới 3 tuổi. Thằng bé cứ vẫy cái tay bé xíu đòi đi với mẹ, đòi trèo lên máy bay xem máy bay “nổ bùm” thế nào. Nó đâu đã biết được là nếu điều đó xảy ra thì mẹ nó vĩnh viễn không bao giờ về nữa…

Continue reading

Chợt đọc lại thơ Nguyễn Duy

Nguyễn Duy tại văn phòng Khoa Ngữ văn ĐHSP Hà Nội 1, ngày 7 tháng 3 năm 1998

…Một người đàn ông nhỏ bé, có khuôn mặt “lầm than” bước vào hội trường. Anh mặc chiếc áo màu booc-đô và chiếc quần sáng màu. Khuôn mặt sắt lại, có điểm nhấn là đôi mắt dưới làn lông mày rậm và chiếc kính cận khá dày. Đồng nghiệp, bạn bè, sinh viên tới dự buổi đọc thơ của anh thật đông đảo… Ấn tượng của tôi về Nguyễn Duy vẫn còn tới tận bây giờ mặc dù ngày đó cách đây cũng đã hơn chục năm, khi anh ra Hà Nội chuẩn bị triển lãm thơ trên giấy dó. Anh đến đọc thơ cho sinh viên Khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm Hà Nội 1. Cuối buổi, một sinh viên phát biểu: “Việt Nam có ba nhà thơ lớn: Nguyễn Trãi, Nguyễn Du và Nguyễn Duy”. Dù cũng rất có cảm tình với thơ anh, tôi cũng chưa thật đồng cảm với câu nói có phần bốc đồng của cậu sinh viên nọ. Song quả thật, sau khi nghe anh đọc thơ, tôi bắt đầu thích thơ anh, đọc đi đọc lại một số bài, ngẫm nghĩ, thấy hay. Viết về thời cuộc, có nhiều ý tưởng lạ kiểu như:

Continue reading